Trò chuyện - Tâm sự

Đúng người nhưng không đúng thời điểm

Cuộc sống khiến cho chúng ta đau khổ tột cùng, để rồi từ đó chúng ta nhận ra ý nghĩa thật sự của nó.

 

Câu chuyện về một chuyện tình buồn. Cuộc sống khiến cho chúng ta đau khổ tột cùng, để rồi từ đó chúng ta nhận ra ý nghĩa thật sự của nó. Đôi khi mất đi một thứ gì đó rồi chúng, chúng ta đau khổ tột cùng rồi. Đến khi chúng ta bình tĩnh lại thì thấy thực ra đó là may mắn chứ không phải đau khổ. Quan trọng là cách nhìn nhận của mỗi người.

 

“Nhà tôi và anh cách nhau một giặng phi lao già, ngày ngày anh vẫn đợi cùng tôi đi học ở đó. Năm tháng trôi đi tôi và anh có tình cảm với nhau, cùng nhau đồng hành với nhau hết những năm cấp 3. Thế rồi tôi vào đại học, còn anh chuyển hướng học nghề và đi xuất khẩu lao động. Vì khoảng cách và công việc của anh bận mải nên chúng tôi ít gặp nhau, chỉ trò chuyện qua những tin nhắn hoặc những cuộc điện thoại.

 

Anh là một người đàn ông tốt nhất mà tôi từng gặp từ trước đến nay, có lẽ vì tôi chưa quen ai nên tôi nghĩ như vậy. Thế nhưng có lẽ khoảng cách đã đẩy anh xa tôi, anh liên lạc với tôi ít hơn và dần không còn gọi được cho anh nữa. Về quê cũng hỏi mẹ anh thì mẹ anh nói anh vẫn liên lạc với bà theo số điện thoại cũ, vậy mà tôi gọi không một lần nào anh bắt máy. Tôi phải mất một thời gian dài để quên anh và làm quen với cuộc sống mới.

 

Đến năm thứ 3 kể từ ngày anh cắt đứt liên lạc với tôi, tôi nhận lời yêu của một chàng trai khác hơn tôi 5 tuổi và đã có công việc ổn định. Anh ấy cũng yêu và chiều tôi lắm, tôi thấy mình được che chở khi ở bên anh ấy. Lúc đó tôi nhận ra rằng tại mình không mở rộng đón nhận những thứ mới, không chịu buông bỏ quá khứ đau buồn. Chúng tôi đã quyết định ăn tết xong sẽ tổ chức đám cưới. Trớ trêu thay, tết năm đó tôi gặp lại anh người yêu cũ. Anh nói với tôi là vì sợ tôi chờ đợi và cô đơn nên cắt đứt liên lạc, đến ngày trở về anh sẽ tìm tôi. Nhưng bây giờ anh tìm tôi thì đã quá muộn rồi. Không phải tôi đã quên anh. Cũng không phải tôi không còn yêu anh. Chỉ đơn giản là chúng ta gặp nhau, yêu nhau không đúng thời điểm mà thôi.

 

Có lẽ tôi vẫn còn thương anh lắm, nhưng tôi sẽ cất nó trong lòng. Vì cuối cùng người bên tôi lúc tôi khó khăn nhất không phải là anh.”

 

Cuộc sống là một chuỗi liên tục, dù chúng ta có đau khổ thì nó vẫn cứ trôi, cơ hội một khi vụt qua mà không biết níu giữ, tình cảm có trong tay mà không nâng niu thì cuối cùng nó cũng sẽ tuột khỏi tầm tay. Chỉ khi chúng ta mất đi thứ gì đó rồi chúng ta mới biết được nó quý giá đến chừng nào.

 

1 0
Trò chuyện - Tâm sự

Bài viết nổi bật